Khi du lịch quốc tế phục hồi mạnh mẽ sau giai đoạn gián đoạn kéo dài, nhiều điểm đến nổi tiếng tại châu Á đang đối mặt với áp lực quá tải hạ tầng, môi trường và đời sống cư dân địa phương. Trước thực tế này, các chính quyền địa phương buộc phải điều chỉnh chính sách, hướng hoạt động du lịch theo hướng bền vững hơn thay vì chạy theo số lượng.
Tại Indonesia, đảo Bali – một trong những điểm đến hút khách nhất Đông Nam Á – đã chính thức triển khai phí du lịch đối với du khách quốc tế. Khoản phí này được thu nhằm tạo nguồn ngân sách phục vụ công tác bảo vệ môi trường, quản lý rác thải và bảo tồn văn hóa bản địa. Chính quyền địa phương khẳng định đây là bước đi cần thiết để cân bằng giữa phát triển kinh tế du lịch và bảo vệ tài nguyên lâu dài của hòn đảo.


Bali áp dụng phí du lịch đối với khách quốc tế nhằm đầu tư cho bảo vệ môi trường và gìn giữ bản sắc văn hóa (Ảnh: AFP)
Tại Nhật Bản, thành phố Kyoto – nơi nổi tiếng với các đền chùa và khu phố cổ – cũng đang áp dụng nhiều biện pháp nhằm hạn chế tác động tiêu cực của du lịch đại trà. Bên cạnh việc điều chỉnh thuế lưu trú, chính quyền địa phương tăng cường các quy định về hành vi ứng xử của du khách tại khu dân cư và điểm di sản. Mục tiêu là bảo tồn không gian sống cho người dân, đồng thời duy trì giá trị văn hóa truyền thống vốn làm nên sức hút của Kyoto.

Khu phố cổ Gion (Kyoto) thường xuyên quá tải khách du lịch trong mùa cao điểm (Ảnh: The Japan Times)
Không chỉ các điểm đến đông khách, Bhutan tiếp tục được xem là hình mẫu về kiểm soát du lịch bền vững tại châu Á. Quốc gia này duy trì chính sách thu phí du lịch hằng ngày đối với du khách quốc tế, qua đó giới hạn số lượng khách và đảm bảo nguồn thu được tái đầu tư cho giáo dục, y tế và bảo tồn thiên nhiên. Cách tiếp cận “ít khách nhưng chất lượng cao” giúp Bhutan giữ được hình ảnh điểm đến xanh trong bối cảnh du lịch toàn cầu ngày càng cạnh tranh.

Bhutan theo đuổi mô hình du lịch bền vững, ưu tiên bảo tồn thiên nhiên và văn hóa bản địa (Ảnh: National Geographic)
Theo các chuyên gia du lịch, việc siết chặt chính sách không nhằm cản trở du khách, mà là cách để các điểm đến duy trì sức hút trong dài hạn. Khi môi trường, di sản và đời sống cư dân được bảo vệ, trải nghiệm của du khách cũng trở nên trọn vẹn và có chiều sâu hơn. Xu hướng này đồng thời buộc các doanh nghiệp lữ hành phải điều chỉnh sản phẩm, tập trung vào trải nghiệm bền vững thay vì khai thác ồ ạt.
Trong bối cảnh du lịch toàn cầu tiếp tục tăng trưởng, châu Á đang cho thấy sự chuyển hướng rõ rệt từ phát triển “nóng” sang phát triển có kiểm soát. Với du khách, điều này đòi hỏi sự tôn trọng và thích nghi với quy định tại điểm đến. Với ngành du lịch, đây là bước chuyển cần thiết để đảm bảo sự cân bằng giữa tăng trưởng kinh tế và bảo tồn giá trị lâu dài, là yếu tố then chốt để du lịch không chỉ phục hồi, mà còn phát triển bền vững trong những năm tới.